Hôm nay dường như là một ngày trọng đại với gia đình ông Thành. Ngay từ tối qua, ông ấy đã yêu cầu mọi thành viên gác công việc lại để sáng mai có mặt đầy đủ. Vợ chồng ông Tuấn và Tú không hiểu chuyện gì nhưng cứ nghe theo, chẳng dám trái ý. Riêng Trà My thì biết rõ, đây từng là cột mốc mẹ cô chờ mong. Đời vô thường, thời gian vẫn trôi mãi nhưng có những người chỉ còn trong ký ức hoài niệm.
Cả tối qua Trà My không ngủ được, nằm trên giường nhắm mắt cho ra hình ra dáng vậy thôi. Dặm nhẹ ít phấn che đi bọng mắt, điểm thêm chút son, người con gái trong gương rạng rỡ đầy sức sống. Sờ lên gương mặt ấy, Trà My tự ví mình với con ốc mượn hồn. Trái ngược với vẻ ngoài trẻ trung, tâm hồn cô đang chết dần chết mòn theo từng ngày, già cỗi như người trung niên.
Vuốt thẳng góc váy, Trà My đi xuống lầu, Tú đã ở phòng khách chờ sẵn. Anh em họ gặp nhau, không hẹn mà ăn ý người đầu kẻ cuối ngồi trên ghế sofa. Tú vừa chỉnh lại cà vạt vừa nói vu vơ:
"Rắn lột da mùa nào nhỉ? Kể ra nước nhà này tốt, tắm mấy lần rửa trôi phèn ngay, cũng ra dáng như ai lắm chứ. Nhưng mà đồ fake hàng chợ căn bản không thể so được với hàng hiệu, cố gắng che giấu điều đó chắc phải mệt lắm!"
Trà My sao không nhận ra Tú đang đá xoáy mình. Cô nay đã khác xưa, ăn miếng sẽ trả miếng. Chẳng có lý gì mình khó chịu lại để kẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-xoay-hao-mon/2622185/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.