Trong một căn phòng ở khách sạn, Khải vì đầu đau như búa bổ mà tỉnh lại. Lấy tay vỗ nhẹ vào trán, anh từ từ mở mắt ra. Không gian xa lạ làm Khải tỉnh ngủ, anh ngồi bật dậy. Chăn mền theo đó rớt xuống, lộ ra vòm ngực rắn chắc có dính vài vết son.
Khải nhìn qua chỗ bên cạnh, dù nhăn nhúm nhưng không có ai. Tuy vậy anh chẳng vui nổi, tâm trí anh đã ghi nhớ hết thảy. Anh, thằng khốn đã thề tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện có lỗi với Trà My nữa, đã làm trái lời thề. Anh lại ăn ngủ với người phụ nữ khác!
"Khốn nạn!"
Khải liên tục tự tát vào mặt, biểu cảm thống khổ. Anh sao thế này? Sao cứ giẫm mãi vào vết xe đổ? Ai nói cho anh biết phải làm gì đi!
Có lẽ nghe được lời thỉnh cầu của anh, cửa phòng bỗng bị mở tung từ bên ngoài. Khải giật mình chỉ kịp túm chăn che người theo phản xạ. Tim đập mạnh như ngựa chạy, anh rất sợ sẽ nhìn thấy Trà My.
Trong ánh mắt hoảng sợ của Khải, Tú bước vào phòng. Mắt anh ta thâm quầng, hẳn đêm qua ngủ cũng trễ lắm. Tú đảo mắt nhìn quần áo tây trang nằm la liệt trên sàn, tặc lưỡi suýt xoa:
"Chà! Chà! Chơi điên cuồng quá nhỉ?"
"Phó giám đốc!"
Tuy người đến không phải Trà My nhưng tâm tình Khải đã rớt xuống đáy vực. So với việc bị cô bắt tại trận, để Tú biết được khác nào đưa thóp cho anh ta nắm. Nghĩ đến bản tính xấu xa của Tú, Khải nhíu mày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-xoay-hao-mon/2622171/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.