Ngu Miểu nghe thấy tiếng tim đập của chính mình rõ ràng, thậm chí còn có thể cảm nhận được gương mặt mình lúc này nóng bao nhiêu.
Chân tay cô hoàn toàn luống cuống, chỉ có thể xin giúp đỡ nhìn về phía Kỷ Du.
Kết quả Kỷ Du lại hài hước nói: “Em nhìn anh làm gì, người ta đang chào hỏi với em.”
Gương mặt Ngu Miểu càng nóng, nếu không phải trước đó xảy ra việc xấu hổ chết người trên cuộc họp báo, cô cũng không dám đối mặt với Vấn Cảnh Hoà đến mức như vậy.
“Lúc họp báo em không phải cố ý, lúc ấy thật sự em không tìm thấy những cái khác.” Cô nhân cơ hội này nhanh chóng giải thích.
Vấn Cảnh Hoà cười khẽ nhìn cô: “Anh biết, chẳng qua anh không thể ăn đồ cay, cho nên đồ vật kia anh vẫn đặt trong vali hành lý.”
Ngu Miểu nhanh chóng nói: “Vứt bỏ đi, dù sao cũng không phải đồ vật quý trọng gì, huống chi anh cũng không thể ăn cay. Lần sau… Lần sau em đến đưa tiễn.”
Cô ước gì đại diện cho túi que cay làm cô xấu hổ muốn chết biến mất trên thế giới này!
Ánh mắt Kỷ Du xoay chuyển giữa hai người, cuối cùng nheo mắt nói: “Vì sao anh cảm thấy hai người còn rất thân? Là ảo giác của anh à? Trước đó hai người quen nhau sao?”
“Không quen biết!”
“Quen biết.”
Kỷ Du:?
Vấn Cảnh Hoà nhìn về phía Ngu Miểu, suy đoán cô lúc ấy bởi vì anh đeo khẩu trang và đội mũ cho nên không nhận ra, vì thế nên cười nói: “Trên cuộc họp báo cũng coi như quen biết.”
Ngu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-tuong-voi-anh/233037/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.