Mới mười ngày! Anh mới đi mười ngày mà thôi, toàn bộ nhà cửa yên tĩnh không thể tưởng tượng nói, cái gì cũng không thích hợp, cô ngồi xỏm trước bồn rửa, thất bại muốn khóc.
Cảm giác lực đạo nho nhỏ nhẹ nhàng khẽ kéo góc áo, cô ngẩng đầu, dương cười hỏi: “Nhược Nhược, mẹ không phải kêu con ăn cơm trước sao? Canh mẹ nấu xong rồi.”
Bé trai trong tay bưng khoai sọ cậu thích nhất, lẳng lặng nhìn cô, cũng không nói chuyện.
“Làm sao vậy ?”
Cô nhất thời không thể lý giải, thẳng đến cậu nhẹ nhàng phun ra âm thanh khó thể nghe thấy. “Ba ba…” Nước mắt, không báo động trước nảy lên hốc mắt, cô dùng sức mà đem con ôm vào trong lòng.
Cậu không ăn khoai sọ, một củ cũng chưa ăn, toàn bộ lưu cho người kia, không giành, không chọc giận anh.
Cậu muốn người kia trở về.
Con đang nhớ ba ba, chính cậu thậm chí không hiểu được, đó là tưởng niệm.
Không nghĩ tới mẹ con bọn họ một hồi thân mật chia sẻ tâm tình với nhau, nhưng lại là cùng tưởng niệm một người đàn ông. Lòng cô chua xót, hôn khuôn mặt đờ đẫn của cô, cho an ủi.
Đây là có chuyện gì?
Anh mới rời đi nửa tháng, Địa Cầu đã bị người ngoài hành tinh xâm chiếm sao?
Thẩm Vân Phái há hốc mồm, nhìn khắp phòng hỗn độn, lắp bắp hỏi con đi tới mở cửa: “Trong nhà… Bị thổ phỉ cướp sạch có phải không ?”
Con một tiếng cũng không trả lời, chính là ôm chặt lấy đùi anh không buông.
Được rồi, ít nhất anh cảm giác được chính mình xuất hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-tron-dong-tam/104323/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.