Từ nét mặt kinh nghi bất định của cô, Thẩm Vân Phái buồn cười mà nhìn thấu mấy ý tưởng vớ vẫn xoay chuyển trong đầu cô. “Muốn tôi nhắc nhở cô sao? Cái tình tiết trong phim thần tượng diễn qua tám trăm lần kia. Vì một đứa con, ngay cả chung thân đều bồi theo, đại giới cũng quá lớn, tôi còn không xuẩn đến loại tình trạng này.”
Chính là được thông báo trúng thưởng mà thôi, không tất yếu ngay cả nhà cũng buộc trở về?
“Vậy… Vậy là tốt rồi…” Cô đã không biết nên phản ứng thế nào. Thẩm Vân Phái trước kia vì cô thiêu đốt hết thảy nhiệt tình, dĩ nhiên không còn tồn tại nữa, cô biết mọi người sẽ thay đổi, tình cảm cũng sẽ không thủy chung như một, nhưng nhìn anh dùng khẩu khí không cho là đúng như vậy phủ định cô, lòng vẫn ẩn ẩn đau.
“Hiện tại tâm trạng tôi có chút loạn, chờ tôi suy nghĩ kỹ, sẽ tìm cô nói chuyện. Chỗ ở hiện tại của cô vẫn không thay đổi chứ?”
“Không có.” Tiếp theo bổ thượng một câu: “Di động cũng như cũ.”
Lẫn nhau nhanh chóng trao đổi số điện thoại, anh chỉ để lại một câu: “Buổi tối sẽ tới.” Liền xoay người rời đi.
Tôn Uẩn Hoa chân mềm nhũn ngã giữa ghế, thở dài.
Là cô đã nghĩ rất lạc quan sao? Còn tưởng rằng đi qua như vậy, nghĩ có đứa nhỏ, biết chính mình thực sự như mong muốn làm cho cô có con, ít nhất sẽ có một chút vui vẻ, nhưng là…
Vẫn không đồng dạng như vậy đi? Trước kia yêu, đứa nhỏ tồn tại sẽ là ràng buộc thân mật nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-tron-dong-tam/104320/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.