Tôn Uẩn Hoa nghe được cao hứng, kỳ quái mà liếc mắt nhìn anh. “Làm sao vậy ?”
“Không có việc gì.”
Cô vốn định duỗi tay đâm đâm anh, đầu óc đột nhiên thông suốt, chậm nửa nhịp lĩnh ngộ được, nếu anh thực sự bận rộn như vậy, ngay cả thưởng thức tâm tư của học muội đều không có, từ đâu có thời gian rỗi vừa làm bạn lại đưa cơm, còn không lúc này thì lúc khác muốn lưu ý cô có bị đói chết ở nhà không, tâm ý như vậy, cũng không phải nói thuận tay nhấc lao là có thể làm được.
Hiểu được như vậy, làm cho ngực dường như đè nặng cái gì, có loại cảm giác thiếu anh rất nhiều, lại mang chút cảm động được quý… Thực phức tạp, khó có thể nói rõ.
“Này, lại nói thêm một chút.”
Thẩm Vân Phái liếc cô một cái, rút tờ giấy lau mặt và đầu ngón tay dính bột ca cao cho cô.
Tuy rằng tuổi so với cô nhỏ, nhưng anh kỳ thực rất biết chiếu cố người, thậm chí so với tên đàn ông cô kết giao kia còn muốn tri kỷ.
“Cô muốn nghe cái gì?”
“Gì cũng được. Trường học, cuộc sống, hoặc là nhật ký làm thêm đại loại, cậu nói tôi nghe.”
“Tinh không luyến khúc là anh họ tôi mở, hắn và bạn gái là đồng học, trường học tình lữ, kết giao thật lâu, tên tiệm chính là cô ấy đặt, ý nghĩa đại khái chính là kỷ niệm bọn họ cùng nhau lên núi xuống biển, truy mưa sao sa kia một đoạn nhật ký thanh xuân.”
“A? Tôi đi nhiều lần như vậy, một lần cũng chưa thấy qua bà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-tron-dong-tam/104312/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.