Văn Lê Vy nằm ở viện thêm hai ngày, cộng với việc cố gắng nài nỉ cũng nhận được sự đồng thuận của Lâm Ngạo Thiên cho cô xuất viện. Cô quyết định sẽ đi làm ngay vào sáng ngày hôm sau. Mới sáng ra, anh đã đến trước cửa nhà chờ cô rồi. Thật ra, cô không muốn anh đưa đi làm vì cô chưa muốn công khai với mọi người, nhưng anh nào nghe.
Từ khi hai người xác định quan hệ chính thức, cô mới biết được rằng, thì ra anh bám người đến thế. Ngoài lúc ngủ, cũng như thời gian làm việc ở công ty. Anh lúc này cũng gần cô như hình với bóng. Từ bữa ăn, giấc ngủ của cô anh đều lo lắng hết.
" Ngạo Thiên, lát nữa anh có thể dừng cách công ty một đoạn cho em được không? em sợ mọi người thấy."
" Sao vậy? yêu đương với anh làm em khó xử thế sao?"
" Không phải. Chỉ là bây giờ em vẫn đang tiến hành dự án của bên anh. em không muốn mọi người nghĩ anh vì quan hệ cá nhân mà giao dự án này cho em. Em hứa với anh, sau dự án này em sẽ công khai quan hệ của chúng ta. Được không anh?"
" Được, vậy anh chờ em."
Nghỉ ngơi ba ngày, đi làm lại, Văn Lê Vy cứ cảm thấy mọi người trong công ty hôm nay có chút gì đó kì lạ. Nhưng vốn không có tính quần chúng ăn dưa nên cô cũng tặc lưỡi cho qua. mãi đến trưa, tại căng tin, cô nghe vài nữ đồng nghiệp trong công ty kháo chuyện với nhau.
" Biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-tron-dinh-menh-tinh-yeu-anh-va-em/3067479/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.