Sáng hôm sau. Văn Lê Vy bị đánh thức bởi ánh nắng sớm. Cô khẽ cựa mình, nửa thân dưới cô giờ đau như bị ai xé toạc. Bên cạnh cô, Lâm Ngạo Thiên vẫn còn ngủ, cánh tay anh còn đang ôm lấy eo của cô. Cảm giác buổi sáng thức dậy trong vòng tay người mình yêu khiến cho cô cảm giác thật hạnh phúc.
Cô nhẹ nhàng nhấc tay anh ra, định rời giường vệ sinh cá nhân. Nhưng than ôi, đời không như là mơ, cô chỉ vừa bước được một chân xuống giường. Cả người cô như chực bổ nhào về trước. Toàn thân cô đau nhức và cảm giác vô lực. Khi cô đã nghĩ tới một màn tiếp đất thần sầu thì eo cô ngay lập tức đã được một bàn tay rắn chắc giữ lại.
" Sao em dậy mà không gọi anh. em nghỉ thêm chút nữa đi, hôm qua em đã rất mệt rồi."
" Em... ngủ đủ rồi. em không thấy mệt."
Lời vừa nói ra, cô thật sự muốn cắn lưỡi mình. Đúng là miệng nhanh hơn não không có gì là tốt mà. Mặt cô giờ đỏ hơn tôm đã luộc. Nhìn bộ dáng của cô lúc này, muốn bao nhiêu phần đáng yêu có bấy nhiêu phần. Thật là làm anh muốn nhào ngay vào, cắn cho cô một ngụm mà. Máu gian manh trong anh nổi lên, anh thật sư muốn trêu chọc cô thêm một chút.
Anh ghé sát vào tai cô thì thầm.
" Anh có nên hiểu là... Giờ em.. vẫn muốn anh.. ăn.. em.. không nhỉ?"
Anh cố gắng kéo dài âm tiết. Nghe lời nói của anh lúc này thật mờ ám mà.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-tron-dinh-menh-tinh-yeu-anh-va-em/3067471/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.