Chiều hôm sau, Lâm Ngạo Thiên làm đúng như lời anh đã nói, trở thành xứ giả " hộ hoa ". Mới 5 h chiều anh đã qua phòng làm việc của cô.
" Tiểu Vy. Hết giờ làm việc rồi, chúng ta nhanh đi thôi."
" Sao anh vội vậy? bữa tiệc 7h tối mới bắt đầu mà."
" Không, anh đưa em ghé qua một nơi trước, chúng ta sẽ đến bữa tiệc sau."
Hai người cùng nhau rời khỏi công ty. Người mừng nhất bây giờ có lẽ là trợ lý Âu. Từ ngày cây đào vạn năm mang tên " sếp" nở hoa, anh không còn phải tăng ca cùng sếp. Để thể hiện phong độ đàn ông, sếp cũng tranh luôn việc lái xe đưa đón bạn gái đi làm. Đúng là công việc thì giảm đi được phân nửa, mà lương lại cao hơn. Mà quan trọng nhất là sếp không còn trưng ra cái bản mặt đòi nợ thiên hạ nữa. Thật là, đến trong mơ, anh cũng cười không ngậm được miệng mà.
Xe anh dừng ngay trước một cửa hàng chuyên về áo cưới, anh nhanh chóng dắt cô vào bên trong. Cô đúng là mắt chữ O, mồm chữ A, ngạc nhiên không tả. Nếu nhìn bề ngoài, thì trông cửa hàng này không quá đặc sắc, mà trông nó giống một biệt thự riêng thì đúng hơn. Ngay cả biển hiệu còn không có.
Nhưng cách bố trí bên trong, đúng là khiến cô đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Khung cảnh không khác gì một khu rừng cổ tích. Trong phút chốc , cô đã nghĩ mình chính là công chúa ngủ trong rừng. Cách bài trí chủ yếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-tron-dinh-menh-tinh-yeu-anh-va-em/3067467/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.