Rời khỏi trung tâm thương, Lâm phu nhân muốn gọi điện nói cho Lâm Ngạo Thiên biết việc cô bị thương ở tay nhưng cô đã từ chối. Lâm phu nhân chỉ biết lắc đầu ái ngại. Không biết rồi đầu thằng con trai bà sẽ bốc khói đến thế nào khi nó biết người phụ nữ bên cạnh nó bị thương. thôi đành cầu may mắn vậy. chỉ mong sao Văn Lê Vy có thể dập tắt được ngọn lửa giận trong lòng Lâm Ngạo Thiên.
được bác sĩ Lý, bác sĩ riêng của Lâm gia , kiểm tra vết thương kỹ càng xác định không có vấn đề gì. sau khi dùng bữa tối, lâm phu nhân cho tài xế, đưa cô trở về biệt thự riêng của Lâm Ngạo Thiên. vừa vào trong nhà cô đã thấy Lâm Ngạo Thiên đang ngồi sẵn chờ cô. Có lẽ anh đã chờ từ rất lâu rồi.
"Thiên à, Anh ăn tối chưa? Anh đang chờ em sao?"
"Anh ăn rồi. Em đã ăn chưa? Hôm nay mẹ có làm khó gì em không?"
"sao có thể làm khó chứ, bác gái còn hận không thể đưa hết cả cái trung tâm mua sắm cho em kìa."
thấy hai người hòa hợp với nhau anh cũng thật sự rất mừng. anh tiến về phía cô ôm cô vào lòng. chỉ mới xa cô có mấy tiếng thôi nhưng sao anh lại nhớ cô đến vậy? anh không hề biết hành động của mình lại đụng đến vết thương nơi cánh tay của cô.
vết thương đang còn mới, nên cô khá đau. cô khẽ nhíu mày" á" lên một tiếng. anh như sực tỉnh, mình đã làm gì mà làm cô đau vậy. Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-tron-dinh-menh-tinh-yeu-anh-va-em/3067457/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.