Thấy cô chỉ tập trung ăn đồ ăn sáng trong đĩa của mình mà không hề có ý định để ý đến sự hiện diện của anh. Anh có chút lo lắng, có khi nào cô giận anh rồi không. Mà nói thật, nếu là anh thì anh cũng giận. Ai đời tỉnh táo không nói chuyện lại đè lúc uống rượu vào mới nói. Bao nhiêu chuyện nên nói đã đành, những chuyện không nên nói cũng đều nói hết. Nếu cô giận thật anh chỉ còn cách xuống nước năn nỉ mà thôi.
" Tiểu Vy. Hôm nay em dậy sớm thế. Sao em không gọi anh dậy với."
Mặc anh nói một mình, cô chẳng buồn để tâm. Cứ tiếp tục ăn. Anh phát hiện ra tình hình nghiêm trọng hơn anh tưởng tượng. Cô giận thật rồi. Từ khi hai người quen nhau, cô chưa bao giờ như vậy với anh. Cô luôn rất dịu dàng và luôn đáp lại lời mỗi lần anh nói chuyện với cô. Thấy cô đột ngột đứng dậy, anh cũng đứng dậy theo cô.
" Nếu em ăn xong rồi để anh đưa em đi làm luôn."
" Không cần. Anh ăn sáng đi. Em tự lái xe. Em còn nhiều việc cần làm lắm."
Khuôn mặt không cảm xúc của cô cứ thế rời khỏi nhà không buồn chú ý đến cảm nhận của anh. Cô đi rồi, để lại anh một mình giữa phòng ăn rộng lớn với hành động có chút ấu trĩ của mình. Anh đưa tay đánh lên đầu, tự nói cho mình nghe.
" Lâm Ngạo Thiên, mày đã làm gì vậy. Bây giờ cô ấy giận mày thật rồi đó, thậm chí còn không buồn nói chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-tron-dinh-menh-tinh-yeu-anh-va-em/3067444/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.