Văn Lê Vy lên tiếng, phá vỡ không gian yên tĩnh một cách ngột ngạt trên xe.
" Thiên. Em muốn về nhà ba mẹ ở một thời gian."
" Sao tự nhiên lại về bên đó, Em đang không được khỏe. Em ở bên cạnh anh cũng tiện chăm sóc em hơn."
" Anh bận như vậy. những ngày qua ở lại bệnh viện cùng em chắc công việc của anh sớm cũng đã chất thành núi rồi."
" Không sao cả , anh..."
" Thiên."
Anh còn chưa nói hết câu đã bị cô cắt ngang. Anh không thể nào nói tiếp những gì mà mình đang nghĩ.
" Em biết chuyện gì đang xảy ra. Em cần thời gian để suy nghĩ. Chúng ta cùng cho nhau thời gian được không anh?"
Anh hoàn toàn á khẩu trước lời nói của cô. Anh vẫn là muốn giấu mà không giấu nổi. Chỉ muốn cô cứ một đời phẳng lặng ở bên cạnh anh, chẳng mong cầu gì to lớn. Nếu ông trời thương xót ban cho họ một đứa con thì cũng coi như là thêu hoa trên gấm. Còn nếu như không thể may mắn như vậy, thì anh sẽ là người tự tạo tương lai cho mình.
Vẫn có người luôn nói " Một bước đi sai vạn lối tăc, phá bỏ nguyên tắc vạn lối đi". Ngày nay, y học phát triển đến vậy, họ có rất nhiều biện pháp để có con. Nếu như không thể mang thai tự nhiên, họ có thể thụ thai nhân tạo mà. Chỉ cần cô bên anh, đối với anh thế là đủ.
" Thật ra em không cần phải suy nghĩ nhiều như vậy. Bác sĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-tron-dinh-menh-tinh-yeu-anh-va-em/2780901/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.