Đêm mười sáu trăng tròn, chợt nghe tiếng trống trận vang lên. Những ngọn đuốc trên tường thành Lang Gia lần lượt cháy lên, các tu sĩ sớm chuẩn bị nhiều ngày qua đã tập hợp xong, chia làm ba cánh quân Kim thị, Giang thị và Lam thị ra khỏi thành nghênh địch.
Ngoài cửa thành, vị tông chủ trẻ tuổi của Vân Mộng Giang thị cầm trong tay chiếc roi dài, dẫn một đạo quân các tu sĩ áo tím đeo kiếm nghiêm chỉnh, uy phong lẫm liệt nhìn lá cờ hình mặt trời Kỳ Sơn đang tiến đến gần, nhìn thấy lá cờ chủ soái to khổng lồ, hừ lạnh nói: "Chỉ sợ ngươi không tới". Hắn nói xong, ngón giữa kẹp một lá bùa truyền tin nghiền nát, vụn giấy mau chóng bay theo làn gió đầy vị tanh, biến mất không tung tích.
"Quả nhiên như chúng ta dự đoán, Ôn Nhược Hàn muốn lấy Lang Gia trước". Thái độ Lam Hi Thần trầm tĩnh, cưỡi ngựa đi song song với Giang Vãn Ngâm, bên cạnh y là hàng trăm tu sĩ Cô Tô, lưng đeo trường cung, tay cầm linh kiếm, như có chuẩn bị. Lam Hi Thần còn muốn nói chuyện, thì Ôn gia trực tiếp hô xung phong, bên tai toàn là tiếng kêu chém giết.
Kim Tử Hiên lập tức hạ lệnh bắn tên, đội cung tên Lan Lăng Kim thị trên tường thành cầm nỏ hoặc cung, mũi tên như mưa đua nhau bắn về phía tu sĩ tiền trạm Ôn gia, đa số trúng vào tấm chắn linh lực, phát ra tiếng va chạm kim loại.
"Ôn gia có pháp bảo, cần lấy linh kiếm phá vỡ!" Kim Tử Hiên lớn tiếng quát, chỉ huy tu sĩ dưới trướng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-tien-toai-van-sac/567218/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.