Nói ra cũng thật là trùng hợp, gần đây Lam Khải Nhân phát hiện ra trong Tàng Thư Các có một bộ điển tịch, vì đã quá cũ mà trang giấy bị rơi ra, nên Lam Khải Nhân muốn tìm một người chép lại một bản. Mà vừa hay Lam Vong Cơ và Ngụy Vô Tiện trở về, nên việc này liền rơi vào người Lam Vong Cơ.
Dù sao Lam Vong Cơ cũng là đệ tử đắc ý nhất của Lam Khải Nhân, làm việc luôn cẩn mật nghiêm túc, nét chữ lại tinh tế thuộc hàng thượng đẳng, vậy nên giao cho y làm, Lam Khải Nhân rất yên tâm.
Thế nên, vừa trở lại Vân Thâm Bất Tri Xứ là Lam Vong Cơ liền bận rộn luôn tay, hơn nữa, Lam Khải Nhân rất coi trọng bộ sách này, nên Ngụy Vô Tiện cũng không dám quấy rầy, ngay cả chuyện "mỗi ngày" cũng biến thành "mỗi tuần".
Vì rảnh rỗi không có việc gì làm nên buổi sáng Lam Vong Cơ cũng kệ hắn muốn ngủ tới giờ nào thì ngủ, mà Ngụy Vô Tiện càng ngủ thì càng mệt rã rời, nhưng Lam Vong Cơ đi lâu, tín hương nhạt đi là hắn lại lập tức tỉnh lại. Lam Vong Cơ không ở bên cạnh, hắn rất nhàm chán, buồn ngủ lại không ngủ được, nên đi cho thỏ ăn, lắc lư đi dạo khắp nơi nhưng lại cảm thấy không hứng thú, thấy gần đến giờ thì Ngụy Vô Tiện sẽ đi đón Lam Vong Cơ về cùng ăn cơm.
Dù Tàng Thư Các cách Tĩnh thất không xa, đi bộ còn không đến một khắc (15 phút),nhưng Ngụy Vô Tiện làm như Lam Vong Cơ sẽ đi lạc không bằng, mỗi ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-tien-khon-can-quyet-dau/424217/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.