Ngụy Vô Tiện dậy sớm hơn mọi khi, phát hiện Lam Vong Cơ đã không thấy bóng dáng đâu, trong lòng Ngụy Vô Tiện nổi lên một chút mất mát, bất quá ngẫm lại, Lam Trạm là hoàng đế, chắc chắn là có rất nhiều chuyện cần phải làm, có thể đến xem mình đã là không tệ rồi.
Đột nhiên Ngụy Vô Tiện nhìn thấy trên bàn đặt một mẫu giấy nhỏ, trên đó viết: "Nhớ ăn sáng, đừng để bụng đói." Nét chữ đẹp đến bất phàm, vừa nhìn đã biết là người kia viết.
Không hiểu sao Ngụy Vô Tiện nhìn mảnh giấy nhỏ này trong lòng bỗng cảm thấy ngọt ngào, Ngụy Vô Tiện bất giác nở nụ cười.
"Người đâu."
Một tiểu thị nữ từ bên ngoài đi tới hành lễ nói: "Điện hạ, người dùng bữa sáng nha!"
Ngụy Vô Tiện gật đầu nói: "Ừ, mang lên đi."
Tiểu thị nữ kia đi tới, đem bữa sáng bưng lên bàn, đại khái đều là món Ngụy Vô Tiện thích ăn, Ngụy Vô Tiện xua tay nói: "Để đây là được rồi, ngươi đi trước đi."
Tiểu thị nữ hành lễ rồi lui ra.
Ngụy Vô Tiện mặc dù đang ăn cơm, nhưng tâm tư hoàn toàn đặt trên bàn ăn, mà là nhớ tới chuyện đêm qua Ngụy Tử Hy nói cho mình, cái gì mà, Ngụy Tử Hy kia cư nhiên ôm tâm tư như vậy với mình!! Ngụy Vô Tiện ngẫm lại liền cảm thấy lưng lạnh toát. Quên đi, dù sao mình cũng là người muốn gả cho Lam Trạm, kệ đào hoa của hắn đi, mình dứt khoát một cái cũng không đụng vào, khỏi phải gây ra phiền toái không cần thiết.
Ngụy Vô Tiện vừa đặt đũa lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-tien-hoang-thuong-hoang-hau-khong-bang-long-ga-cho-nguoi/232975/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.