Ngụy Vô Tiện đến Ngụy quốc đã là chuyện của hai ngày sau, xe ngựa của Ngụy Vô Tiện vừa vào cửa thành đã nhận được tiếng hoan hô của nồng nhiệt dân chúng, Ngụy Vô Tiện vén rèm châu lên, nhìn người dân Ngụy quốc vẻ mặt hớn hở tươi cười vui vẻ, Ngụy Vô Tiện không khỏi bật cười, đây chính là con đân của hắn a.
Lam quốc quả thật phồn hoa hơn Ngụy quốc một chút, nhưng Ngụy quốc cũng không phải nước nhỏ mà ngược lại còn lớn hơn nhiều so với các nước khác.
Ngụy Vô Tiện vừa tới cửa cung thì thấy một nhóm ba người đứng bên ngoài, hai nam nhân cùng một nữ tử dịu dàng. Người mặc long bào màu vàng kim sáng rực, trên mặt nở cười ấm áp. Nữ tử mặc cung y vàng nhạt, kết hợp với nước da càng làm nổi bật sự ôn nhu. Khí chất bất đồng, một nam tử khác thoạt nhìn lớn hơn Ngụy Vô Tiện hai tuổi, mặc một thân bạch y, trên tay cầm một cái quạt gấp, trên mặt treo nụ cười hạnh phúc, trong đôi mắt hẹp dài mang theo cảm xúc khác.
Ngụy Vô Tiện bước xuống xe ngựa, nữ tử mặc cung y vàng nhạt liền bước qua, trong mắt mang theo lệ quang trong suốt, nghẹn ngào kêu một tiếng: "A Anh."
Ngụy Vô Tiện nhẹ nhàng ôm lấy nữ tử trước mặt, cười nói: "Mẫu hậu, ta về rồi."
Nữ tử mặc cung y vàng nhạt gật đầu, cũng cười nói: "Thôi, trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi. "
Ngụy Trường Trạch cũng đi tới, ôm lấy hai mẹ con nói: "Được rồi, Tàng Sắc, có chuyện gì chúng ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-tien-hoang-thuong-hoang-hau-khong-bang-long-ga-cho-nguoi/232967/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.