Nguỵ Vô Tiện người này, có khi điều tồi tệ xảy ra mà hắn hoàn toàn không hay biết, bệnh cũ tái phát, người khác vuốt mồ hôi giùm hắn, hắn còn đắc chí, không biết cái chết đang cận kề.
Bất quá chuyện này thật sự cũng không thể trách hắn hoàn toàn, tìm hiểu nguồn cơn mà nói, nguyên nhân sự việc thật ra là ---
***
Nguỵ Vô Tiện phát hiện mình hôn Lam Vong Cơ hôn đến nghiện luôn rồi.
Không chỉ ban ngày đánh lén bất kỳ lúc nào, mà ngay cả buổi tối cũng biến thành một quy trình cố định, như thể không làm như vậy, thì hắn ngủ không được.
Nhưng điều khiến Nguỵ Vô Tiện buồn rầu chính là, mỗi lần hôn, Lam Vong Cơ đều cứng đờ giống như tấm ván gỗ vậy, không chỉ cả người không nhúc nhích, thậm chí đôi mắt cũng không chớp, Nguỵ Vô Tiện từng ngỡ rằng mình đang hôn một bức tượng ngọc lạnh như băng, đẹp thì có đẹp, đẹp đến mức trái tim hắn co rút một hồi, đẹp đến mức hắn không kềm nén nổi, không phân biệt xanh đỏ đen trắng, tim đập nhanh, chết đi rồi sống lại, mong muốn đẩy y ngã ra đất và hôn điên cuồng một trận.
Nhưng bất lực chính là Lam Vong Cơ không có phản ứng, có một lần, hắn làm như cảm thấy người nọ cứng đờ đến mức không thở, phải phá lệ dừng lại đè ngực nghe tiếng tim đập, xong rồi sờ mạch của y.
Không hổ là tiểu cũ kỷ, Nguỵ Vô Tiện tức giận nghĩ, còn không có phản ứng bằng con lừa hoa nữa chứ, ít nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-tien-dao-phu-the/2494291/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.