Tia thanh tỉnh bị đánh gãy, cô không biết đâu mới là thật, đâu là giả. Trong kí ức của cô chỉ có mỗi Tuyên Uyên, nhưng cảm giác của cơ thể lại có hắn. Cô cố gắng đào bới lại kí ức đã mất, song có thế nào cũng không nhớ được, lại còn lên cơn đau đầu.
"A a...a..."
Hai tay gắt gao lấy đầu, biểu tình trên khuôn mặt xanh xao như xác chết làm cho người đàn ông chứng kiến co chút kinh sợ, gấp gáp gọi bác sĩ đến.
"Tiểu Ly, có ta ở đây, đừng sợ."
Hắn dang tay ôm lấy cô gái nhỏ vào lòng, liên tục vỗ về vào tấm lưng nhỏ đang run lên bần bật. Lưu Ly chịu cơn đau như búa bổ tuyệt nhiên không đủ tâm trí từ chối người đàn ông, cứ như thế mà để hắn ôm cô.
"Tiểu Ly, bình tĩnh nào, không nhớ được thì từ từ, đừng cố gắng."
Giọng nói của hắn dần ôn nhu, động tác trên lưng cô cũng nhịp nhàng, nội tâm Lưu Ly lúc này bình lặng lạ thường. Cơ thể của cô rất thành thật, dường như đã hình thành thói quen với hắn từ luc nhỏ.
- Chẳng lẽ...những lời hắn nói là thật ?
- Vậy, Tuyên Uyên...chuyện này là sao chứ ?
Chốc chốc cô không phân biệt được, cơn đau vừa mới giảm xuống một chút theo dòng suy nghĩ lại bùng phát trở lại. Cô đau đến nhăn nhó mặt mày, choáng váng cả đầu óc.
Lãnh Hoàng càng thêm lo lắng, hối thúc người gọi Gia Tân. Một lúc sau người hớt hải chạy xộc vào, nhìn thấy bạo quân ôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-tay-cua-ac-ma/3316635/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.