“Ba –”
Trải qua quá trình chờ đợi trong thời gian dài cửa phòng phẫu thuật rốt cục từ trong sự chờ đợi của mấy người Diêu Tân Ngọc được đẩy ra, Diêu Tân Trăn nằm hôn mê ở trên giường được hộ lý đẩy ra.
“A Trăn!” Cước bộ Diêu Tân Ngọc loạng choạng xông lên, đở ở bên cạnh giường đẩy, nóng nảy hỏi, “A Trăn, em thế nào rồi?!!”
Tiếu Thần cũng ở sau lưng bà, thấy Diêu Tân Trăn còn đang hôn mê vội vã khuyên can mẹ của mình, “Mẹ, dì nhỏ mới vừa làm phẫu thuật xong, mẹ nhỏ giọng chút, chúng ta trước hỏi bác sĩ về tình hình của dì nhỏ một chút đi.”
“Đúng đúng.” Diêu Tân Ngọc được hắn đề tỉnh phản ứng lại, vừa rồi nóng ruột vậy mà đã quên vụ này, chỉnh sửa lại biểu tình của mình liền hướng bác sĩ, “Ngại quá, vừa rồi là tôi quá khẩn trương, bác sĩ, em gái của tôi thế nào rồi? Không sao chứ?”
Bác sĩ ở bên cạnh kéo khẩu trang xuống, mỗi ngày tiếp xúc với người nhà và bệnh nhân nhiều như vậy, đối với loại tình huống này đã thấy nhưng không thể trách, trước đối hộ sĩ bên cạnh nói, “Hộ sĩ đẩy bệnh nhân vào phòng ICU trước đi.” Sau đó đối hai người Tiếu Thần cười nói, “Tiếu phu nhân, Tiếu thiếu gia, các người đừng lo lắng, phẫu thuật rất thành công.”
“Thật tốt quá! Cảm ơn bác sĩ!” Diêu Tân Ngọc nghe xong thở phào nhẹ nhõm, vội vàng hướng bác sĩ cảm ơn.
“Cực khổ ngài rồi.” Tiếu Thần cũng nói.
“Phu nhân, thiếu gia đừng khách khí, đây là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-phoi-chi-dai-than-cong-luoc-chien-vong-phoi-chien-luoc-cong-phong-dai-than/3282358/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.