Sở Tô bởi vì chuyện lần trước phiền toái Trầm Lỗi dẫn cậu đi mua cây tiên nhân cầu, đặc biệt hẹn Trầm Lỗi đi ăn, sau khi gọi xong món ăn từ lầu hai đi xuống Sở Tô lơ đãng nhìn ra bên ngoài, một thoáng nhìn này làm cho cậu nhìn đến ngây ngẩn cả người, bước chân xuống cầu thang ngừng lại, có chút kinh ngạc nhìn người từ ngoài cửa đi vào, thiết kế nhà hàng mỹ quan và thuận tiện khách hàng ngắm cảnh đêm, mặt bên trái đều là kính, có thể nhìn rõ người và cảnh vật ở ngoài cửa sổ.
“Sở Tô? Làm sao vậy?” Trầm Lỗi thấy cậu dừng lại lên tiếng hỏi, theo ánh mắt của cậu nhìn lại.
Câu hỏi của Trầm Lỗi làm bừng tỉnh Sở Tô, cậu không có trả lời câu hỏi của đối phương, nhấc chân chạy xuống lầu, sau khi ra khỏi nhà hàng hướng vị trí nhìn từ tường kính chạy đi, không ngờ khi đến đã không thấy người mới vừa rồi, chỉ thấy bóng dáng xe chạy đi, khoảng cách không tính là rất xa, Sở Tô thấy rõ ràng biển số phía sau xe bốn số 6 bắt mắt.
—Đợi hết bận ta với mẹ con sẽ đến thăm con.
Lời nói lần trước của Sở Nghiệp lướt qua trong đầu.
Trong nháy mắt nắm chặt tay, Sở Tô lạnh lùng nhìn chằm chằm phương hướng xe rời khỏi, mặt không chút thay đổi lấy điện thoại từ trong túi tiền ra gọi điện thoại cho mẹ của mình.
Điện thoại rất nhanh bắt máy, truyền đến là thanh âm ôn nhu mang theo ý cười của La Quỳnh Thư, “Tiểu Quai.”
“Mẹ.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-phoi-chi-dai-than-cong-luoc-chien-vong-phoi-chien-luoc-cong-phong-dai-than/3282353/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.