Quả nhiên Sở Tô cũng không có hay nói giỡn, kỹ thuật nướng cá thu của cậu quả thực được cho là cao thủ, động tác quét nước sốt và trở lật cá thành thạo, không có một chút bối rối, phảng phất có loại ảo giác ngón tay trắng mịn đang lật trở con cá tựa như đánh dương cầm trên vậy, biểu tình của Sở Tô trong toàn bộ quá trình nướng cá đều rất nghiêm túc, chăm chú tựa như đang làm một việc không thể có một tia khinh thường.
Đợi sau khi toàn bộ cá thu được nướng chín vàng giòn tan, hương vị của thịt cá tỏa ra vô cùng câu người, da vàng và giòn thế nhưng thịt cá lại có vẻ non mềm, Lục Dao Dao ngay từ đầu đã bị hương vị cá hấp dẫn nhịn không được nuốt nước bọt không ngừng, hai mắt nóng hừng hực nhìn cá ở trên tay Sở Tô chằm chằm, không nghĩ đến Sở Tô lại có tay nghe này.
Trở cá một lần cuối cùng, Sở Tô lấy cá đang nướng trên bếp cầm lên, ngẩng đầu liền thấy biểu tình cơ khát của Lục Dao Dao, vì vậy đem con cá còn đang cầm trong tay đưa cho cô.
Lục Dao Dao cũng không từ chối rất sảng khoái nhận cá, cười híp mắt đối với cậu nói: “Cảm ơn hoa khôi.”
Sở Tô: “…”
Cô gái, có thể đem cá trả lại của tôi trả lại tôi được không?
Sở Tô tổng cộng nướng hai con cá, một con cho Lục Dao Dao còn lại một con khác cậu cũng đưa cho Trầm Lỗi.
Trầm Lỗi nhìn cá được đưa đến trước mặt mình tâm trạng có chút hơi xoắn xuýt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-phoi-chi-dai-than-cong-luoc-chien-vong-phoi-chien-luoc-cong-phong-dai-than/131327/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.