Hướng Hoài Chi không uống bia, nhưng giờ phút này lại thấy hơi chuếnh choáng.
Cửa sổ căn hộ không được đóng kín, từng làn gió lùa vào khiến cằm của Hướng Hoài Chi mát lạnh, như đang nhắc nhở anh rằng nơi này vừa được đón nhân một chiếc hôn ướt át.
Ấy vậy mà hung thủ lại nằm ngửa trên sofa, đắp chiếc áo khoác, hai chân dang rộng, một chân còn áp sát lên chân anh, mắt khép hờ nhìn anh với vẻ mơ màng.
“Làm gì vậy?” Giọng Cảnh Hoan rất trầm, “Nợ thì trả là chuyện bình thường, anh không muốn cũng phải chịu…”
Hướng Hoài Chi nói: “Không, chỉ muốn hỏi em có muốn anh trả hết một lần không.”
Cảnh Hoan im lặng,
Cậu nhìn Hướng Hoài Chi thật lâu, cố gắng suy nghĩ, cuối cùng bảo: “Thôi… còn một lần cứ giữ lại trước, em dùng tiết kiệm.”
Hướng Hoài Chi cúi đầu hít thật sâu, tim hơi nhũn ra: “Đau đầu không?”
“Không đau, nhưng mắt đau.” Cảnh Hoan nói.
“Vậy ngủ đi.”
“Không.” Cảnh Hoan quay đầu nhìn máy tính, nghĩ gì nói nấy, “Hôm nay em chưa làm nhiệm vụ ngày.”
Hướng Hoài Chi: “Thi thoảng bỏ một hôm cũng chẳng sao.”
Cảnh Hoan lặng thinh, Hướng Hoài Chi vừa định đi treo khăn, cậu lại lên tiếng: “Chưa cho Tiểu Hướng Cảnh ăn.”
Hướng Hoài Chi dừng bước: “Anh về rồi cho.”
Cảnh Hoan kinh ngạc nhìn anh: “Sao anh lại thế?”
Hướng Hoài Chi: “… Anh làm sao?”
“Anh đã dẫn con đi rồi, mấy ngày nay còn giành việc cho con ăn với em nữa!”
Cuối cùng Hướng Hoài Chi đã nhận ra, không phải Cảnh Hoan uống say sẽ ngoan, mà là tác dụng quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-luyen-lat-xe-chi-nam/1802968/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.