Vừa gửi xong hai tin nhắn này, Cảnh Hoan đã hối hận.
Dù sao thì chỉ là đứa bé trong game thôi, cậu gửi liên tục mấy tin nhắn như vậy… có phải hơi lố không.
Cậu vừa định truyền tống sang bản đồ khác, hệ thống đã thông báo đứa bé sắp ra đời, bảo cậu lập tức về nhà chờ.
Nghĩa là ngoài nhà ra, hiện giờ cậu không thể đi đâu cả.
Trước đây Cảnh Hoan chưa bao giờ tiếp xúc với hệ thống con cái, khoảng thời gian qua cậu cũng chỉ toàn tra về hướng dẫn nuôi dạy, chưa từng nghiên cứu cách đứa bé ra đời.
Cậu về đến nhà, người hầu và quản gia đứng cạnh cửa, không có hành động gì.
Nhớ đến hiệu ứng buồn cười của chiếc giường cưới nọ, Cảnh Hoan nhướng mày, nghĩ bụng đừng bảo con game nát này lại có thêm mấy hình ảnh vô nghĩa nữa nhé…
Chờ một lát mà vẫn không có gì xảy ra, cậu bèn treo acc trong nhà, cầm điện thoại xem, người bên kia vẫn chưa trả lời.
À, hình như hôm nay Hướng Hoài Chi học cả ngày.
Cảnh Hoan do dự một lúc, nhấn giữ mấy tin nhắn của mình, bấy giờ đã quá hai phút, không thể thu hồi nữa.
Tiểu Cảnh Nè: Em chỉ báo với anh vậy thôi.
Tiểu Cảnh Nè: Anh cứ học nhé.
Vài phút sau vẫn chưa trả lời.
Lần thứ bảy Cảnh Hoan cúi đầu nhìn điện thoại, cuối cùng cũng không nhịn được tặc lưỡi.
Dù chỉ là việc nhỏ thì ít nhiều gì anh cũng phải trả lời một câu đi chứ.
Bấy giờ, tin nhắn bạn bè nhấp nháy.
[Bạn Bè] Thu Phong: Tiểu Cảnh Cảnh. (gọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-luyen-lat-xe-chi-nam/1802959/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.