Lộ Hàng nhìn sắc mặt Cảnh Hoan, bật cười: “Không phải, đùa thôi, không phải dạng làm to bụng như các cậu nghĩ.”
Cảnh Hoan chớp mắt vài lần.
Đây là việc riêng của Hướng Hoài Chi, cậu cũng không gặng hỏi, chỉ gật đầu: “À…”
“Nhưng đúng là Hướng Hướng không độc thân.” Lộ Hàng bổ sung.
Cuối cùng Hướng Hoài Chi đã lộ vẻ mất kiên nhẫn: “Cậu tốt nghiệp ra định làm thợ săn ảnh à?”
“Tạm thời chưa có kế hoạch đó.” Lộ Hàng cười tí tởn: “Tôi phải về nhà thừa kế gia sản nghìn tỉ.”
Lục Văn Hạo hào hứng: “Trùng hợp ghê, em cũng vậy nè.”
Sau đó hai người họ bắt đầu rủ rỉ với nhau, lúc đến nơi, họ đã bàn đến chuyện lễ tốt nghiệp nên lái con trực thăng hiệu nào để trông vừa sang chảnh vừa khiêm tốn.
Cảnh Hoan không tham gia cuộc trò chuyện của họ, nhưng vẫn luôn dỏng tai lên nghe, vui vẻ suốt cả chặng đường.
Khu du lịch nông thôn được xây ở vùng ngoại ô hoang vu, bên cạnh có cái hồ không biết tên, mặt hồ có con thuyền lớn, chắc là “thuyền tiệc tối” mà họ đã tuyên truyền.
Trông chiếc thuyền hơi cũ nhưng được vệ sinh nên khá sạch sẽ, Cảnh Hoan vô cùng hài lòng.
Người phụ nữ trung niên đứng trước cổng lớn nhìn họ từ xa, thấy chiếc xe đỗ lại thì vội đi đến đón chào.
Người phụ nữ là bà chủ nơi này, nhiệt tình chân chất, còn nằng nặc đòi xách giúp một cái túi hành lý của mấy chàng thanh niên cao to nữa.
Lục Văn Hạo đặt một phòng lớn, buổi trưa sẽ ăn chút cơm canh ở đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-luyen-lat-xe-chi-nam/1802946/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.