Vào buổi tối ngày ăn cơm cùng Hướng Hoài Chi, Lục Văn Hạo một lần nữa chia sẻ bài viết trên diễn đàn vào nhóm.
Họ lại bị chụp ảnh.
Có lẽ đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nên khi thấy bài viết này, Cảnh Hoan đã không còn kinh ngạc như lần đầu.
Thấy số lượng bình luận lên đến ba chữ số, Cảnh Hoan bất giấc “chậc” một tiếng.
Sinh viên bây giờ không chịu học hành đàng hoàng, trong đầu toàn nghĩ gì vậy không biết?
Lần này có rất nhiều ảnh, lúc họ đi đường, ngồi trong tiệm cơm, xếp hàng mua trà sữa… đều bị chụp lại cả.
Tiểu Cảnh Nè: Sao đám người này không vào Đại học Truyền thông nhỉ?
Cao Tự Tường: Hết cách, thời buổi bây giờ chuộng hai thằng con trai.
Tiểu Cảnh Nè: …
Cảnh Hoan nhìn lại tấm ảnh.
Tiểu Cảnh Nè: Anh tôi cao hơn tôi nhiều vậy à? Có phải họ kéo chân anh ấy mà không kéo chân cho tôi không.
Cao Tự Tường: Này thì không, đàn anh Hướng cao hơn cậu thật.
Lục Văn Hạo: Sao cậu gọi anh này anh nọ ngọt xớt vậy, tôi cũng lớn hơn cậu, cậu gọi anh xem nào.
Tiểu Cảnh Nè: Cút.
Thứ Bảy, tuy Cảnh Hoan không muốn nhưng vẫn phải đến sân thể dục.
Bàn ghế trong lớp không được tự ý di chuyển, không có không gian cho họ tập luyện, đành đổi sang nơi khác.
Thầy cố vấn thấy cậu, bèn nghếch cằm: “Đến rồi à?”
Cảnh Hoan định đi về phía bọn Lục Văn Hạo, nghe thế buộc phải chuyển hướng.
Cậu cười đến là thật thà: “Đến rồi thưa thầy.”
Cảnh Hoan vừa đến, mấy bạn nữ trong lớp bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-luyen-lat-xe-chi-nam/1802926/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.