Cảnh Hoan: “?”
Bố gạ gẫm anh mấy tháng, làm nũng õng ẹo thì thôi, chỉ mỗi từ anh thân yêu ơi đã gọi sắp nôn luôn rồi, mà anh bảo anh chỉ xem tôi là bạn?
Nghĩa là làm bạn của anh cũng khó lắm nhỉ?
Cảnh Hoan chửi thề một đống trong bụng. Hay cậu cứ gạt người thật Tâm Hướng Vãng Chi ra ngoài gặp mặt rồi PK luôn cho xong, quá lắm thì cậu vào đồn chơi mười lăm ngày thôi, nhưng vẫn hay hơn suốt ngày chạy chân không đuổi theo tàu lửa.
Nghĩ thế đấy.
[Đội] Tiểu Điềm Cảnh: (ngã xuống hộc máu)
[Đội] Tiểu Điềm Cảnh: T.T Em còn không phải em gái luôn… sao… hu hu hu hu!!
Giận đến mức không nói chuyện được nữa, chỉ gõ chữ thôi.
[Đội] Tâm Hướng Vãng Chi: …
[Đội] Tâm Hướng Vãng Chi: Cậu muốn làm em gái cũng được.
Tôi muốn làm ông làm bố anh đấy được không.
Cảnh Hoan hít sâu vài hơi, tự an ủi mình.
Em gái thì em gái thôi, ít ra cũng có không gian phát triển hơn bạn bè nhỉ?
[Đội] Tâm Hướng Vãng Chi: Tôi làm nhiệm vụ ngày, cậu tự chơi đi.
Tự chơi.
Nghe cứ như sai khiến nhóc con nhà mình vậy.
[Đội] Tiểu Điềm Cảnh: Không, em muốn treo trong đội của anh!
[Đội] Tiểu Điềm Cảnh: Đúng lúc em đang chờ người ta giao thức ăn, chưa ăn sáng nữa, đói quá không muốn nhúc nhích QvQ
Hướng Hoài Chi nhìn đồng hồ, sau đó gọi thú cưỡi con ngựa của mình ra.
“Tùy cậu.” Anh gửi lời mời cưỡi đôi cho Cảnh Hoan: “Lên đây.”
Đây là lần đầu tiên Cảnh Hoan được cưỡi đôi với Tâm Hướng Vãng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-luyen-lat-xe-chi-nam/1802923/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.