Tiếng vang khi thang máy khép lại đã át đi lời Cảnh Hoan nói, Hướng Hoài Chi nghe không rõ, nhíu mày hỏi: “Gì?”
Men say ngày càng mạnh, Cảnh Hoan đã lâng lâng rồi, cậu nhắm mắt, trong đầu chỉ còn giọng nói của Tâm Hướng Vãng Chi.
Cảnh Hoan: “… Lần sau phải chờ em nhé anh ơi.”
Hướng Hoài Chi nghe rất rõ.
Cảnh Hoan đang gọi anh là “anh ơi”, hơn nữa cậu chàng còn cố ý nhẹ giọng, nghe mềm mại vô cùng.
Hướng Hoài Chi hít sâu, hỏi lại: “Cậu gọi tôi là gì?”
Cảnh Hoan nhíu mày, hơi bực bội, nhưng vẫn ngoan ngoãn gọi thêm lần nữa: “Anh ơi.”
Bị Tiểu Điềm Cảnh ảnh hưởng, Hướng Hoài Chi rất rõ sự khác biệt giữa hai xưng hô “anh[1]” và “anh ơi”.
[1] Ở đây tiếng Trung là “ca” và “ca ca”, “ca ca” nghe thân thiết tình thú hơn, còn “ca” thì chỉ là người lớn tuổi hơn, đại ca trong nhóm v.v… chứ không nhiều tình cảm lẫn bên trong. Mình xin phép dịch là “anh” và “anh ơi”.
“… Tại sao gọi tôi như vậy.”
Cảnh Hoan khó hiểu: “Chẳng, chẳng phải em luôn gọi như vậy sao?”
Dứt lời, cậu nấc nhẹ một cái.
“…”
Không hề.
Cảnh Hoan chưa bao giờ gọi anh là “anh ơi” cả.
Hướng Hoài Chi mím môi: “Lúc nãy cậu… bảo tôi chờ cậu?”
Cảnh Hoan kiệt sức gật đầu vài lần, cậu sực nhớ mình gật đầu thì Tâm Hướng Vãng Chi sẽ không thấy.
Thế là nhẹ giọng trách móc: “Anh không dẫn em đánh phó bản… em đành phải đánh với đội ngoài, em… không thích đi với đội ngoài, cũng không muốn đánh phó bản với bọn Thu Phong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-luyen-lat-xe-chi-nam/1802908/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.