Cảnh Hoan về lại bàn cơm, Cao Tự Tường lập tức nghễn cổ sang: “Hoan Hoan, hồi nãy cậu nói chuyện với Hướng Hoài Chi à?”
“Đúng vậy.” Cảnh Hoan đưa trà sữa cho cậu ta: “Của cậu.”
Cao Tự Tường cầm ống hút chọc thủng nắp nhựa: “Cậu thân với anh ấy như vậy từ bao giờ?”
Cảnh Hoan lắc đầu: “Không thân.”
Cao Tự Tường “ồ” lên: “Tôi còn tưởng trước đây hai người quen biết nhau chứ.”
Cảnh Hoan ngáp một cái, đêm qua cậu chơi game muộn quá, tám giờ sáng nay lại phải dậy sớm đi học tiết tám giờ, cứ buồn ngủ đến hiện tại: “Ngày thường không gặp mặt, làm sao quen?”
Nếu là cấp ba còn đỡ, ngày nào cũng đi học đúng giờ, dễ gặp mặt. Nhưng trong đại học, thời gian và địa điểm học khác nhau, cả sân bóng rổ thường chơi cũng khác biệt, cậu học ở đây hơn một năm mà mới gặp Hướng Hoài Chi lần đầu hôm ở cầu thang thôi.
“Chơi game quen biết.” Cao Tự Tường nuốt viên trân châu xuống: “Đàn anh Hướng cũng chơi Cửu Hiệp đó.”
Cảnh Hoan khá bất ngờ: “Thật à?”
“Đúng vậy, tôi quen bạn phòng của anh ấy, cũng chơi Cửu Hiệp, hình như còn là đại thần, lúc trước có gặp nhau trong buổi họp mặt người chơi.” Cao Tự Tường nói.
Cảnh Hoan hỏi: “Họ ở server nào?”
“Hình như ở… Quần Tinh Thôi Xán? Không nhớ rõ nữa.”
Cảnh Hoan gật đầu lẩm bẩm: “… Thật không ngờ.”
“Không ngờ gì?”
“Hướng Hoài Chi mà cũng chơi game.”
Cao Tự Tường vui vẻ: “Cậu tưởng nhìn cậu giống thiếu niên nghiện game lắm à?”
Cảnh Hoan cũng bật cười, cúi đầu ăn luôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-luyen-lat-xe-chi-nam/1802897/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.