Do tư thế nên khi quay đầu, Cảnh Hoan chỉ nhìn thấy tai của đối phương.
“Không cần cảm ơn.” Người phía sau nói: “Đứng vững được không?”
Cảnh Hoan sửng sốt, sau khi chắc chắn con gián nọ đã chạy mất tăm mới dám đứng thẳng người.
“Xin lỗi nhé.” Cậu xoay người, cuối cùng cũng thấy rõ anh bạn xui xẻo bị cậu va trúng.
Mắt một mí, sống mũi cao, mặc áo sơ mi màu đen, dù đang đứng ở bậc thang thấp hơn cậu nhưng tầm mắt hai người vẫn ngang nhau.
Cảnh Hoan nhìn mặt chàng trai nọ vài giây, sau đó mới nhớ ra, hỏi: “Gì nhỉ, tôi va vào không làm cậu đau chứ?”
“Không.” Hướng Hoài Chi cũng nhìn cậu vài lần.
Lông mi của cậu chàng này dài thật.
“Vậy thì tốt, ban nãy tôi đứng không vững.” Cảnh Hoan ngại nói mình bị côn trùng dọa.
Thật ra Hướng Hoài Chi đã thấy mọi việc, nhìn rõ tư thế cậu ném nồi luôn. Anh gật đầu: “Ừ, có thể nhường đường không?”
Bấy giờ Cảnh Hoan chiếm một bên, nồi của cậu chiếm bên còn lại, gần như chặn hết cả cầu thang.
“À được.” Cảnh Hoan lập tức nhường chỗ, còn cái nồi này thì không có chuyện cậu chạm vào nữa đâu.
Hướng Hoài Chi đang định lên lầu thì bị người nọ kéo áo.
“Khoan đã cậu bạn gì ơi.” Cảnh Hoan nói: “Ban nãy tôi va mạnh lắm, nếu lát nữa cậu cảm thấy chỗ nào không khỏe cứ đến phòng 312 tìm tôi nhé.”
Hướng Hoài Chi gật đầu: “Biết rồi.”
Dõi mắt nhìn “ân nhân” rời đi, Cảnh Hoan lại nhìn chằm chằm cái nồi dưới đất, đang phiền muộn không biết nên làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-luyen-lat-xe-chi-nam/1802886/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.