Thiên không xanh thẳm, vài áng mây trôi lững lờ. Dưới bầu trời rộng lớn, trong tiếng ào ào của rừng cây vang lên vài tiếng gỗ cháy lép bép.
"Này. Cầm lấy." Lys ném sang cho Hỏa Dương một xâu thịt nướng thơm phức. Cậu nhàn nhã ngồi đung đưa chân trên tảng đá lớn, để gió thổi mái tóc lòa xòa, tùy ý che đi đôi chỗ trên khuôn mặt. Cùng với ánh nắng, những sợi tóc tự do để lộ ra một phóng thái rất khác, rất tuấn lãng của Lys trong game.
Tận hưởng cảm giác vui vẻ sau bữa săn, thong thả nghỉ ngơi và chậm rãi nhấm nháp thức ăn tuyệt vời là một điều mà Lys thích nhất. Khi mà ngoài hiện thực, điều kiện và thời gian đều không cho phép cậu làm điều đó.
"Ngon quá! Anh có học nghề đầu bếp chưa vậy?" Hỏa Dương ngấu ngiến miếng thịt và hỏi, đấy là miếng thịt nướng ngon nhất mà cậu từng thưởng thức trong đời! Không chỉ có độ chín vừa đúng, phủ mùi khói nhẹ, mùi lá rừng ướp thơm thơm mà đặc biệt nhất đây là thức ăn trong trò chơi. Tận hưởng thức ăn trong trò chơi, có thể thử hết món này đến món khác mà không sợ bị đầy bụng, tất nhiên sẽ vân có thanh độ no kiềm chế nhưng nghe đâu đó, đạt đến cực hạn thì chỉ số lại được tăng lên.
"Nghề đầu bếp ư?" Lys ngạc nhiện hỏi.
"Ừ. Nghề đầu bếp thuộc nhóm kỹ nghệ, có kĩ năng riêng. Tất nhiên nếu có kỹ năng nấu bếp thành thạo thì vẫn có thể chế biến món ăn bình thường." Hỏa Dương dừng một chút và nhìn Lys, cậu vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-du-the-gioi-song-song/67866/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.