Cho đến khi cánh cửa hoàn toàn đóng lại, hai người mới nhẹ nhàng thở ra.
Giang Thư đón Hứa Chanh rồi rón rén xuống lầu, đến tầng 2 mới dám đi đứng bình thường.
"Hồi nãy cậu không muốn sống nữa hả?" Giang Thư thấp giọng nói.
Hứa Chanh cười khổ, cậu cũng không biết sao lại xui xẻo như vậy, vừa hay đụng phải boss lớn.
Cũng may đối phương không phát hiện ra bọn họ, bằng không hôm nay chỉ sợ là đã thua ở đây mất rồi.
"Người đó giống như không thấy đường." Hứa Chanh nói.
"Ừ, tôi cũng để ý thấy." Giang Thư gật đầu, "Hắn hẳn là chủ nhân của lâu đài cổ này, bá tước trong miệng quản gia. Cậu ở bên cánh cửa kia nghe được cái gì?"
Hứa Chanh nói: "Tiếng khóc, không có sai lệch gì thì hẳn là tiếng khóc của phụ nữ."
Giang Thư suy tư.
"Nếu nói vậy, có lẽ người bên trong chính là bá tước phu nhân."
Hứa Chanh sửng sốt, "Không phải nói bá tước phu nhân chưa đến à?"
Giang Thư cười nhạo, "Cậu tin NPC nói thật hả? Nhóc con, để anh nói cho cậu nghe, đừng hoàn toàn tin lời NPC nói, ai biết có hố đang chờ cưng nhảy xuống hay không."
Hứa Chanh nhấp môi không lên tiếng.
"Ngày mai chúng ta đi lần nữa." Giang Thư nói.
"Đi nữa?" Hứa Chanh có chút khó hiểu.
Giang Thư đứng ở cửa phòng nói: "Chúng ta đến xác định trong cửa có phải bá tước phu nhân không."
Nhìn vẻ mặt ngây thơ của Hứa Chanh, Giang Thư không chút lưu tình cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-du-quay/2866818/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.