Mọi người nói chuyện chốc lát rồi ai về phòng nấy, Hứa Chanh phát hiện, không chỉ có cậu với Hàn Tiếu định ở chung phòng, những người khác cũng tính như vậy.
Tuy khách sạn đưa mỗi người một thẻ phòng, nhưng không phải tất cả mọi người đều quay về phòng riêng của mình. Có lẽ, suy nghĩ của Hứa Chanh và mọi người không khác nhau mấy, đều muốn thăm dò quy tắc của phó bản.
Vào phòng, Hứa Chanh trước hết xem xét mọi ngóc ngách trong phòng.
Đây là phòng giường đôi, liếc mắt liền thấy được toàn cảnh, mọi đồ dùng cơ bản đều có.
Phòng tắm là loại dùng vòi sen, không lớn không nhỏ, hẳn là không có gì nguy hiểm.
Nhẹ nhàng thở ra, Hứa Chanh giơ tay nhìn đồng hồ.
Bây giờ là 4 giờ chiều, cách bữa tối còn có vài tiếng, cậu tiến vào trò chơi vào buổi sáng, trong trò chơi lại là buổi chiều, xem ra thời gian trong trò chơi và hiện thực có chút lệch nhau.
"Sao rồi lão đại?" Hàn Tiếu thấy Hứa Chanh cuối cùng cũng dừng tay, không khỏi khẩn trương hỏi.
Hứa Chanh gật đầu, "Trong phòng không có gì."
Hàn Tiếu lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.
Hứa Chanh nói: "Lát nữa chúng ta đi dạo một vòng."
Hàn Tiếu gật đầu, tỏ vẻ đều nghe Hứa Chanh.
Bọn họ nghỉ ngơi một lát liền ra khỏi phòng, đi thang máy xuống tầng 3, thang máy này luôn làm người ta thấp thỏm, lần nào cũng xảy ra chuyện thần quái. Hứa Chanh trầm mặc đợi nó ổn định chính mình.
Quả nhiên, chỉ chốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-du-quay/2866807/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.