Bình Bình có chút ngượng ngùng, Diệp Tử nói: "Hèn gì hồi nãy tớ thấy cậu ràng là rất muốn ăn, nhưng lại nhịn. Trùi ui, sớm biết vậy tớ cũng nhịn, tớ phát hiện dạo này tớ cũng béo lên rồi."
Bình Bình nói: "Bình thường mà, cậu như bây giờ là vừa người rồi. Chỉ là tớ thấy eo mình tròn lên một vòng nè."
Hứa Chanh: "..."
Hàn Tiếu: "..."
Mắt thấy hai người đã quên mất sợ hãi mà càng tám càng dữ, Hứa Chanh khô khốc, không biết nên cắt ngang thế nào cho ổn. Dù đã lớn như vậy rồi, nhưng cậu chưa từng giao lưu với con gái.
Lúc đi học, cậu chỉ biết lo lẽo đẽo theo sau Sở Nhất Mãn.
Tựa như do cảm nhận được bầu không khí lạ lùng, thứ kích phát sự cố này cũng bắt đầu không vui.
Hàn Tiếu chỉ cảm thấy càng ngày càng nóng, càng ngày càng nóng, giống như da dẻ đang bị lửa nướng, đau đớn bỏng rát.
Hàn Tiếu vẫn có thể nhịn thêm chút nữa, nhưng con gái sợ đau, Diệp Tử đã chịu không nổi mà đau đớn kêu ra. Bình Bình vội đỡ cô, không biết cô bị sao.
"Lão đại, nóng quá, đau nữa. Giống như, giống như bị lửa đốt vậy." Hàn Tiếu đứt quãng nói ra cảm tưởng của mình.
Cậu nhóc đã chịu không nổi mà dựa vào vách thang máy, mồ hôi đầy đầu.
Hơn nữa, trên da hai người đều xuất hiện độ đỏ bỏng bất đồng, Diệp Tử vẫn còn đỡ, da Hàn Tiếu trực tiếp có chỗ bắt đầu nổi bọt nước.
Liên tưởng đến chuyện từng xảy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-du-quay/2866805/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.