Đối với chuyện Sở Nhất Mãn chết đi sống lại, Hứa Chanh còn chưa biết nên lấy cớ gì để nói với ba mẹ cậu cho ổn, ai ngờ ba mẹ cậu lại không hề kinh ngạc khi nhìn thấy Sở Nhất Mãn.
Giống như trong mắt bọn họ Sở Nhất Mãn chưa từng chết đi, chỉ là vì lý do nào đó mà không ở trong nước, hiện giờ mới trở về.
Hứa Chanh nghĩ, trò chơi làm một người chết đi sống lại nhưng cũng không thể để người đó không không mà xuất hiện được, nhất định phải sắp xếp một cách giải thích hợp lý. Hiện giờ xem ra, trò chơi còn ghê gớm hơn cả tưởng tượng của cậu, có thể bóp méo ký ức của người khác.
Mọi người xung quanh cậu đều nói Sở Nhất Mãn chỉ là rời đi ba năm, mà không phải là đã mất ba năm.
Hứa Chanh không biết tâm tình lúc này của mình nên là như thế nào, chỉ có mình cậu biết Sở Nhất Mãn đã từng chân thật chết trước mặt cậu.
Ở nhà Hứa Chanh, ba mẹ Hứa Chanh nhiệt tình chiêu đãi Sở Nhất Mãn. Trên bàn cơm bày đủ loại món ăn, bốn người ngồi vây quanh bàn cơm, không khí rất náo nhiệt.
"Tới, Nhất Mãn ơi, ăn nhiều chút đi con." Mẹ Hứa Chanh cười tủm tỉm gắp đồ ăn cho Sở Nhất Mãn.
"Con cảm ơn dì."
Ba Hứa Chanh nhìn Sở Nhất Mãn, lại nhìn thoáng qua Hứa Chanh, như là muốn nói gì đó, rồi lại không nói lời nào.
Trông cực kỳ rối rắm.
Hứa Chanh chớp chớp, nhờ khoảng thời gian ở trong trò
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-du-quay/2866775/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.