Hôm nay là tròn ba năm Sở Nhất Mãn qua đời, Hứa Chanh bò ra khỏi vực sâu tuyệt vọng.
Ba năm trước, khi Sở Nhất Mãn mất, cậu hận không thể lập tức đi theo anh. Nhưng Sở Nhất Mãn từng nói, cậu phải sống cho thật tốt.
Vậy nên, cậu ráng cứng rắn mà bước tiếp.
Nói đến đây, chắc hẳn mọi người đều cho rằng bọn họ là bạn đời, là người yêu nhỉ.
Nhưng thật đáng tiếc, bọn họ không phải.
Cũng có thể nói là, tạm thời không phải.
Vì Hứa Chanh đang đeo kính râm, nên khó mà nhìn ra được gì từ trong mắt cậu.
Đây là một công viên giải trí đông đúc, trong đó, vòng đu quay lớn nhất được xây dựng ở vị trí trung tâm của công viên. Mà nơi đó, cũng chính là nơi Sở Nhất Mãn đã chết.
Hồi ức kéo đến, đó là vào một ngày nắng đẹp.
Cậu mang theo tâm tình thấp thỏm đến nơi này, Sở Nhất Mãn đang đứng trước cổng công viên, tim cậu đập thình thịch khi thấy anh.
Có thể nói, cậu và Sở Nhất Mãn là trúc mã trúc mã cùng nhau lớn lên, vẫn luôn ở bên nhau.
Giữa bọn họ có một sự ăn ý ngầm, không cần nhiều lời, ai cũng hiểu rõ bầu không khí ấy.
Nhưng hai người ai cũng không chịu chọc thủng tầng giấy mỏng này.
Hôm nay, Hứa Chanh đến đây vì muốn ngồi đu quay với Sở Nhất Mãn.
Cậu vốn định tới tỏ tình, cậu đã cố gom góp hết bao nhiêu dũng khí.
Bọn họ chơi rất lâu, cuối cùng cũng đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-du-quay/2866325/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.