Qua một hồi sau, tiếng oanh động đinh tai mới từ từ giảm đi, ánh sáng loé mắt cũng theo đó tắt dần, trả lại trời đất muôn màu.
Chiêu Thần dõi mắt quan sát một phen, hắn biết, cuộc chiến đã kết thúc, thái độ từ đầu đến giờ bình thản ung dung.
50M lực chiến cũng chỉ là 50M lực chiến, cách nhau 10M thôi cũng đủ nghiền ép đối phương rồi, huống chi Chiêu Thần còn cường đại có đến 150M lực chiến?
Nhìn thấy trời đất lần nữa có màu, Chiêu Thần mỉm cười nhẹ nhàng.
Mỗi lần quan sát thiên nhiên, hắn đều cảm thấy nhẹ trong lòng, cái tính cách này từ rất lâu đã hình thành trong hắn, khi mà hắn u mê lạc trong rừng gần chục năm.
Thiên nhiên xung quanh trong tằm mắt của Chiêu Thần màu sắc rõ nét, đất màu nâu mà không bụi, cỏ dại có màu lục tươi non rực rỡ, đại thụ chen chúc có màu lục tươi xanh mát mẻ, bầu trời xanh thẫm mênh mông, mây trăng là đà bay theo gió.
Tiếc là cảnh sắc hữu tình lại bị phá vỡ, chỉ thấy mặt đất bên dưới Chiêu Thần bị hàng trăm cổ thụ xanh rêu cùng một chỗ đánh cho nứt thành từng khối lớn, kéo dài gần hai trăm mét, lại thêm Bạo Tạc Chủng Tử oanh tạc, trung tâm trăm mét đất đai không còn, oanh ra cái hố sâu không thấy đáy, nhìn giống như một cái giếng tăm tối dẫn xuống địa ngục.
Trăm thân cổ thụ nhập lại một chỗ, to đến hai trăm người ôm cũng không xuể đánh thật sâu vào hố đen, tràng càng hùng vĩ kinh động nhân tâm.
Khí tức bạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-du-muc-su-nghich-tap/4124324/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.