Phát hiện vào buổi sớm làm Tạ Phi thất thần nguyên một buổi sáng, lúc mở cuộc họp cũng không đủ tập trung làm trợ lý Đái Thư đi theo bên cạnh kinh ngạc không thôi, còn kinh ngạc hơn cả chuyện cây sắt nở hoa nữa.
Tạ Phi nhận được ánh mắt hoài nghi lo lắng của Đái Thư cũng cảm thấy không được tự nhiên, nhưng tâm thần không yên như này cũng không phải chuyện cậu có thể không chế. Nguyên một buổi sáng trong đầu Tạ Phi đều nghĩ về chuyện giữa cậu và La Khanh, thỉnh thoảng lướt nhìn ngày tháng trên quyển lịch để bàn, ngày mai chính là thứ bảy rồi.
Cậu cảm thấy lông mày mình sắp bị đốt cháy đến nơi.
Ca học của Tạ Phi hôm này đều gom vào buổi chiều, mà khi cậu tiến vào phòng học, thật hiếm khi mới thấy được thần long kiến thủ bất kiến vĩ Tô Lê, cậu ta đang nhàm chán vô vị nằm bò trên mặt bàn nghịch bút. Cả người như quả cà tím đông lạnh, nhưng vừa nhìn thấy Tạ Phi thì tinh thần liền sống lại, giống như tìm được cứu tinh lôi kéo cánh tay Tạ Phi, cả người đều treo trên người Tạ Phi, "Tạ Phi - - "
Tạ Phi nhìn khuôn mặt nhăn thành trái mướp đắng của Tô Lê, đem cậu ta ấn ngồi trở lại ghế, "Lại làm sao nữa?"
"Ông chủ Ninh anh ta chê tôi phiền phức, anh ta không cần tôi nữa rồi...... cậu nói tôi có thảm không chứ?"
"Thảm." Tạ Phi thuận theo ý tứ cậu ta đáp, nhưng trong lòng lại cảm thấy bất ngờ, cậu cứ nghĩ rằng sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-du-chi-hoa-thuy-tam-thien/2506583/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.