Hai bên giằng co. Tiểu Chu phải dùng đến chiêu đe dọa đình công mới bảo vệ được áo sơ mi cổ rộng và quần bò của mình.
Giữa lúc nàng cho rằng có thể thả lỏng thì Kiều Dĩ Hàng cầm một lô một lốc dụng cụ trang điểm đi ra.
“Không nghĩ tới còn cái này nữa.” Con mắt Tiểu Chu nhất thời biến thành hai bóng đèn tỏa sáng, nhìn chằm chằm đống đồ trên tay Kiều Dĩ Hàng.
Kiều Dĩ Hàng mỉm cười: “Tham gia hôn lễ mà, nên trang điểm một chút”
“Có lẽ thế.” Tiểu Chu không ngừng gật đầu tán thưởng lần này hắn chuẩn bị rất chu đáo.
“Mẫu đây!” Kiều Dĩ Hàng rút một bức hình lấy từ trên mạng.
“…” Tiểu Chu bắn xa năm thước.
Sau hơn một tiếng nữa thuyết phục và phản chiến, Tiểu Chu cuối cùng cũng được đi ra ngoài ánh nắng hè chói chang mà chỉ phải mang kính râm.
Kiều Dĩ Hàng nhét năm cục pin di động vào túi để đề phòng mọi tình huống có thể xảy ra.
“Cố lên!” Hắn đứng ở cửa nhìn Tiểu Chu tiến về phía thang máy.
Trong thời khắc này, bóng lưng Tiểu Chu là hình tượng của sự bi tráng.
Giống như Yến thái tử tiễn Kinh Kha* vậy.
(*Yến thái tử tiễn Kinh Kha lên đường đi hành thích vua Tần – Tần Thủy Hoàng, ý chỉ dấn thân vào chốn nguy hiểm, không ngày trở lại)
Mãi đến khi cửa thang máy hoàn toàn khép lại, hắn mới tự cho phép mình thả lỏng, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Sao càng ngày càng thấy bất an nhỉ?”
Còn Tiểu Chu thì thở phào nhẹ nhõm: “Cuối cùng cũng trốn được.”
Ánh nắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-du-chi-dien-ki-nhat-luu/1289706/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.