“???” Giang Phong Nguyệt nhất thời như gặp quỷ trừng hắn ta.
Tiểu Bạch Lang Cam Sắc cũng kịp phản ứng mình vừa mới nói gì, một đầu hắc tuyến giải thích: “Khoan đã, ngươi đừng hiểu lầm, ta hỏi ngươi có bạn trai không không phải ta muốn theo đuổi ngươi.”
“!!!” Biểu tình Giang Phong Nguyệt càng quỷ dị.
Tiểu Bạch Cam Sắc mặt đỏ lên, lắp bắp giải thích: “Ta, ta chỉ là muốn thay Bang chủ chúng ta hỏi một chút. Ai bảo bộ dạng ngươi nhìn khá như vậy, ta còn tưởng rằng nhìn thấy Phó bang …”
Câu sau là Tiểu Bạch Lang Cam Sắc nhỏ giọng nói thầm, nhưng Giang Phong Nguyệt đứng rất gần hắn ta nên nghe được rõ ràng.
Giang Phong Nguyệt co rút khóe mắt, nghĩ thầm: tên này tinh thần không phải có vấn đề đi?
“Quên đi, ta không hỏi nữa, ngươi vừa rồi cũng không có hỏi ta.” Tiểu Bạch Lang Cam Sắc thấy mình bị xem như người tâm thần, không tiếp tục bôi đen chính mình, lảng sang chuyện khác: “Huynh đệ, ngươi tới tìm thợ rèn là vì nhiệm vụ hay chế tạo vũ khí?”
“… Nhiệm vụ.” Một nhiệm vụ hắn muốn vứt bỏ.
“Thợ rèn vừa uống mười hai vò rượu, không biết ngủ khi nào mới tỉnh.” Tiểu Bạch Lang Cam Sắc ai oán thở dài một tiếng.
Nghe vậy, Giang Phong Nguyệt chấn kinh, “Ngươi không biết ổng khi nào mới tỉnh?” Vậy ngươi liền ở đây chờ đến 12 ngày?
Tiểu Bạch Lang Cam Sắc tất nhiên hiểu được ý tứ trong mắt hắn, bĩu môi nói: “Ta cũng không muốn chờ, nhưng rượu do ta mang đến, là nữ nhi hồng thượng hạng đó… Có vậy ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-du-chi-bao-quan/1290433/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.