Tam Béo đi tới nhà Trần Hạo, đã gần 10h, trên đường kẹt xe, hơn nữa khoảng cách cực kỳ xa. Trì hoãn không ít thời gian. Hắn vừa vào nhà, cũng cảm giác được ba cặp mắt phức tạp nhìn chằm chằm cuốn tiểu thuyết nọ. Nhất thời hắn cũng cảm giác được một loại tâm tình cổ quái khó nhịn.
Bốn người bọn họ không nói nhiều, chỉ dùng ánh mắt chào hỏi, cảm giác có chút giống kẻ nghiện hít thuốc phiện, chỉ cần dùng tay ra hiệu, đồng loại liền biết hắn đang mượn ống chích.
Chu Quyết lại một lần nữa lật xem sách, loại khuynh hướng cảm xúc thô ráp này, cùng mùi máu thối mơ hồ lại bắt đầu lan tràn, giống như đang mở một bình khí ga nhỏ, khí ga từng chút từng chút tràn ra.
Câu chuyện tiếp tục diễn biến quái đản:
Lâm Húc và Thúy Nương cuối cùng cơ hồ cùng thây ma hồi sinh giống nhau dựa vào bản năng đi về phía trước. Bất quá trong lòng Lâm Húc rất rõ ràng, anh chỉ cần đem đồ vật này đưa đến nơi kia, Thúy Nương cùng những người trong hội gì đó sẽ gặp mặt, anh có thể dỡ xuống trọng trách trên vai. Nghĩ tới đây trong lòng anh cư nhiên có một tia chần chừ, anh không biết kế tiếp còn có thể gặp lại Thúy Nương không. Rồi sẽ ở dạng trường hợp nào gặp lại nàng, thời điểm đó Trung Quốc có tốt lên chưa. Chí ít có thể vào lúc xuân về hoa nở, mang theo nàng ngao du sông Tần Hoài còn gì chuẩn hơn chứ. . . . . .
Song đây chỉ là tâm tư anh vẽ nên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-bay-nguoi/198713/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.