Trần Hạo nhìn Lâm Húc, như muốn từ trong mắt ông già gầy gò này nhìn thấy một tia giả dối, nhưng sự bình tình trong mắt ông ta tựa như tấm gương. Trần Hạo suy sụp ngồi xuống, anh nói: "Nhân số không phải mấu chốt. . . . . . .Vậy cái gì mới là mấu chốt đây?"
Lâm Húc uống một hớp nước nói: "Bản dập này mới là mấu chốt, nếu Hổ Tử bọn họ năm đó không gỡ xuống bản dập này có lẽ những chuyện về sau cũng sẽ không phát sinh."
Chu Quyết phảng phất như bắt được cọng rơm cứu mạng hỏi: "Tại sao nói vậy?"
Lâm Húc nói: "Bởi vì bảy người sở dĩ như vậy, hoàn toàn bởi vì sau khi lấy bản dập kinh động ác linh, thức tỉnh bọn chúng nên mới có một loạt sự tình sau này, chủ nhân mộ kia cũng không phải ác linh, nàng chỉ muốn thoát khỏi hết thảy việc này thôi, không khác gì chúng ta. Tác dụng của đồ án trên bản dập này là kết nối với nghi lễ của Tương tộc một lần nữa, người Tương tộc đối với tử vong có nỗi sợ hãi rất lớn, mà đồng thời bọn họ lại phảng phất như có thể khống chế tử vong, nhưng cuối cùng cát bụi vẫn phải trở về với cát bụi, sinh linh có sống lại đi nữa kỳ thật khát vọng nhất chính là bình thản mà giải thoát. Cho nên nghi lễ cuối cùng của Tương tộc chính là Trấn Hồn, khiến cho những linh hồn bởi vì pháp thuật mà không cách nào nghỉ ngơi này nhận được sự an bình chân chính. Do đó ác quỷ này không cách nào trực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-bay-nguoi/1338991/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.