Lão Cửu nhất thời nghẹn giọng, hắn trầm mặc suy nghĩ thật lâu mới nói: "Tôi cũng từng suy nghĩ về vấn đề này, nhưng tin tức tôi có quá ít, tôi chỉ có thể nói chủ mộ hẳn là một nữ nhân, hơn nữa địa vị cực kỳ cao. Trình độ văn hóa của ông nội tôi có hạn, có thể để tôi thuận lợi tìm ra Cố Hồn Phách đã là cực hạn rồi. Bên cạnh đó chính là bảy cây cột kia rất kỳ quái. Còn có lý do Trần Như Lan không đi vào nữa."
Trần Hạo nói tiếp: "Nữ giới, thành viên hoàng thất, thời Đông Tấn Nam Bắc triều, chôn cất ở phụ cận Nam Kinh. . . . . .Hẳn là thuộc về một trong những triều Tống, Tề, Lương, Trần. Trước mắt là có phạm vi như vậy."
Khỉ Còi nói: "Các cậu xem bước tiếp theo có nên tiếp tục đọc sách hay không? Hay để xem sau đã?"
Diệp Vỹ ngừng chơi với con mèo, gã lần đầu tiên ngẩng đầu nhìn mọi người, Trần Hạo thoáng liếc qua gã, nhưng vào lúc này Diệp Vỹ cười cười mở miệng nói: "Tôi cũng cho rằng tiếp tục đọc được rồi đấy. So sánh tình huống hiện tại của chúng ta, cùng lúc ban đầu đã tốt hơn nhiều, bất quá đừng quên một chuyện. Chúng ta cách sự xuất hiện của người thứ bảy cũng chỉ còn kém một người." Nói xong gã ý vị sâu xa quét mắt nhìn mọi người, mà con mèo đen nọ như có linh tính cũng phe phẩy cái đuôi.
Trần Hạo cầm lấy quyển Vòng Bảy Người, anh dừng lại nhìn hai giây, vẫn là mở sách ra. Lúc này mọi người lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-bay-nguoi/1338983/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.