Tới ban đêm, Thúy Nương đun một nồi thịt thỏ, nàng rất thông minh mà đem hạt bắp tán đều thành bánh bột ngô để ăn. Như vậy chí ít có thể cho non nửa túi bắp này phát huy tác dụng lớn nhất của nó. Ăn xong, Lâm Húc lại uống ngay một chén thảo dược. Cảm giác cả người bắt đầu nóng lên, lòng bàn tay, ót đều bắt đầu không ngừng đổ mồ hôi. Lưu Phi nói đã phát huy hiệu quả, chờ đổ hết mồ hôi, hàn khí cũng đã bị bức ra khỏi cơ thể. Bệnh thương hàn này liền xem như đã tốt hơn phân nửa.
Màn đêm rét đậm, ngoài phòng gió bắc như một bệnh nhân ho lao rên rỉ trước khi chết. Thanh âm này so với thời tiết còn muốn âm hàn hơn. Thúy Nương ôm đầu gối ngơ ngác nhìn đống lửa. Trong miệng xướng một bài tiểu khúc địa phương, tiếng ca cực kỳ trầm thấp, tựa như Thúy Nương chỉ vì mình mà xướng. Lâm Húc ra một thân mồ hôi, cảm giác thân thể vô cùng suy yếu. Anh vô lực tựa ở góc tường. Tham lam dựa sát vào nhiệt độ của đống lửa. Lưu Phi sau khi ăn xong vẫn luôn cúi đầu đùa nghịch mấy thanh dao găm của hắn.
Giữa ba người không ai nói gì, bọn họ đang đợi bốn người còn lại. Lâm Húc suy yếu vuốt bọc đồ nọ trong ngực. Anh đến giờ vẫn chưa có cơ hội mở nó ra. Ban ngày chạy trốn bạt mạng, buổi tối bị cấm mở bọc đồ ra. Mà kỳ quái là anh dường như có một loại sợ hãi với bọc đồ này, bản thân bọc đồ có một loại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-bay-nguoi/1338969/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.