Lạch cạch.
Đèn bật, ánh sáng xua tan bóng tối.
Phòng tự học không một bóng người, cậu tuỳ tiện tìm một chỗ trong góc ngồi xuống.
Quý Thời Ngộ mở ra bài tập khi nãy còn chưa làm xong, hai mắt nhìn chằm chằm mấy con số trong bài, thời gian từng chút trôi đi, cậu chợt bừng tỉnh, nhận ra bản thân còn chưa đặt bút xuống viết chữ nào, ngay cả ngòi bút còn không di chuyển.
“Không nhắc đến mấy chuyện khác thì Dư Thính đúng là cực kỳ xinh đẹp.”
“Đúng đó, cũng không biết Quý Thời Ngộ coi thường cậu ấy cái gì, nếu mà là tớ, dù có ở rễ tớ cũng cam chịu.”
“Đúng đúng đúng, giống đực mà, thứ gì không chiếm được mãi là tốt nhất, chờ đến lúc người ta không cần cậu ta nữa thì cậu ta có hối hận cũng không kịp.”
“Đúng đúng, cậu có xem bài đăng trên diễn đàn trường chưa? Có người đăng video Dư Thính đánh piano lên đó, đang hot hừng hực trên đấy.”
“...”. Được copy tại { TгЦмtгuуen . мE }
Âm thanh nói chuyện nhỏ dần, lúc này đầu ngón tay Quý Thời Ngộ khẽ nhúc nhích, cầm điện thoại lên.
Click mở diễn đàn.
‘Có ai xem video tiệc sinh nhật của Dư Thính chưa? Tôi tuyên bố tôi không ghét cậu ấy nữa!!’
Chủ bài đăng dẫn đường link video.
Quý Thời Ngộ mím môi, chậm rãi nhấn vào liên kết, trong căn phòng yên ắng vang lên tiếng đàn piano êm đềm.
Cô chơi khúc Nocturne của Chopin.
Tuy rằng Dư Thính học không giỏi, nhưng ở phương diện âm nhạc lại rất có thiên phú, chỉ mất có ba tháng đã lên trình ngang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/voi-gia-tai-bac-trieu-toi-cam-kich-ban-doan-menh/992333/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.