Như rắn bị bắt được đuôi, Bạch Tuyết bị Nhiếp Phong bắt được yếu điểm của mình.
Bởi vì ba của Tư Hoài Dương bị bắt bỏ tù, công ty gặp khó khăn mà bạn gái cậu ta cũng muốn bỏ cậu nên cậu cảm thấy chán chường không quan tâm đến bất cứ ai. Hiện giờ cậu ta cũng khá hơn nên Bạch Tuyết không đành lòng lại nhìn cậu trở về trong tình trạng như vậy.
Bản thân cô thực sự có thể giúp đỡ thanh mai trúc mã, nên nếu như cô có năng lực giúp cậu một tay thì sao cô lại khoanh tay đứng nhìn?
Nghĩ vậy, Bạch Tuyết chạy vọt tới trước bàn làm việc, đè tay Nhiếp Phong lại.
"Xin lỗi, anh cứ xem như tôi chưa từng nói gì." Vẻ mặt của Bạch Tuyết như đưa đám, cô dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn Nhiếp Phong nói: "Tổng giám đốc Nhiếp, chuyện này tuỳ anh quyết định là được, đính hôn cũng được, kết hôn cũng được, thậm chí anh dẫn tôi đến trước mặt chị dâu để chị ấy xé nát tôi ra cũng được hoặc anh đưa tôi đến chỗ mẹ anh để bà đạp tôi bẹp dí cũng được. Chỉ mong anh tiếp tục giúp đỡ gia đình Tư Hoài Dương."
Nhìn Bạch Tuyết cầu khẩn thể hiện vẻ khuất phục, Nhiếp Phong cũng không cảm thấy thắng lợi và vui mà ngược lại trong lòng anh bỗng cảm thấy tức giận vô cớ.
Hất tay Bạch Tuyết ra, Nhiếp Phong hừ lạnh một tiếng và ngồi trở lại ghế làm việc, "Hai ngày sau, chúng ta hẹn ba mẹ em gặp mặt, chúng ta sẽ nói chuyện về tổ chức lễ kết hôn."
"Nhanh vậy sao?" Bạch Tuyết sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-tong-giam-doc-phong-ngua-toi-day/554724/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.