Việc đau khổ sau khi uống rượu mạnh đó là không nôn ra được.
Chỉ cần uống một chút thôi cũng đủ cảm thấy nồng nặc, giống như có ngọn lửa nào đó đang thiêu đốt ruột gan của chính mình.
Vừa vào toilet, Bạch Tuyết lao thẳng vào bồn rửa tay. Cô cũng không quantâm rằng nước ấy có sạch sẽ hay không, lập tức mở vòi uống nước nhưngcũng không thể làm giảm bớt chất cồn trong bụng mình.
Cô nán lại trong toilet cả nửa ngày, cảm thấy mình không còn tỉnh táo nữa.
Ông trời ơi, người thật sự muốn con lên Thiên đàng sớm vậy sao?
Lấy nước lạnh tát từng ngụm lên mặt mình, sau đó Bạch Tuyết lấy khăn giấylau mặt một cách loạn xạ, bước lảo đảo, xiêu vẹo ra khỏi toilet.
Vừa ra khỏi toilet, cô cảm thấy trời đất quay cuồng, tay chân mềm nhũn, yếu ớt như không còn chút sức lực nào.
”Cẩn thận.” Người đàn ông kịp thời chạy tới ôm Bạch Tuyết đang mềm nhũntrong tay mình. Mùi nước hoa từ thân thể anh khiến Bạch Tuyết cảm thấydễ chịu, tỉnh táo hơn một chút.
”Cảm...... Cảm ơn anh......” Bạch Tuyết cười ngây ngô, nắm cánh tay của người đàn ông kia làmđòn bẩy để mình tự đứng lên. Cô lắc lắc đầu cho mình tỉnh hẳn, sau đóngẩng đầu lên nhìn đối phương, “Phải..... Là anh sao?”
Ánh mắt Nhiếp Phong thấp thoáng nụ cười, cánh tay anh đang ở sau lưng Bạch Tuyết bỗng dời lên phía eo cô để đỡ cô.
”Em uống cũng nhiều rồi.” Nhiếp Phong nhìn ánh mắt Bạch Tuyết đang lo lắng, cảm thấy người phụ nữ trong lòng mình như không có xương, quẹo tráiquẹo phải khiến anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-tong-giam-doc-phong-ngua-toi-day/554669/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.