"Em ở nhà phải nghe lời cha mẹ, ngoan ngoãn đọc sách ——" Tay Nam Cung Thiến đột nhiên ngừng lại, đã cố hết sức để tránh khỏi, đã nói rằng sẽ không suy nghĩ thêm một lần nữa, nhưng cuối cùng cô vẫn nhỏ giọng, nhỏ như thể chính cô cũng không muốn nghe thấy: "Chăm sóc Năm Ngàn Vạn thật tốt!"
Hành lý Nam Cung Thiến rất đơn giản, giống như y như con người cô, chỉ mang theo những thứ cần thiết nhất, đơn giản nhất, mặc dù là một người phụ nữ không có nhiều kinh nghiệm, nhưng trên người cô cũng không có quá nhiều gánh nặng.
Đeo chiếc ba lô lên lưng, d.đ.l.q.đ lúc xoay người lại, Năm Ngàn Vạn vẫn ở dưới chân của cô như cũ, ngửa đầu lè lưỡinhìn cô.
Không biết vì sao, Nam Cung Thiến vẫn luôn cho rằng ánh mắt của Năm Ngàn Vạn rất giống với ánh mắt của Ngô Duẫn Kỳ, cũng bởi vì nguyên nhân này, cho nên cô mới đặt tên cho nó là Năm Ngàn Vạn.
Mỗi lần nhìn thấy Năm Ngàn Vạn tựa như nhìn thấy Ngô Duẫn Kỳ vậy.
Nhìn thấy đôi mắt mang theo ý cầu xin của Năm Ngàn Vạn, giống như nhìn thấy Ngô Duẫn Kỳ ở nơi nào đó đang chờ đợi cô trở về, chờ đợi tin tức của cô.
Lỗ mũi Nam Cung Thiến đau xót, vươn tay ra, rồi lại dừng ở giữa không trung, cuối cùng vẫn rụt trở về.
"Thời gian không còn sớm, chị muốn bắt xe, đi trước đây."
Năm Ngàn Vạn xoay người muốn đi theo, nhưng lại bị cửa chặn lại ở trong căn nhà, miệng nó hừ hừ, dùng móng trước gãi khe cửa, còn kêu lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554326/quyen-3-chuong-262.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.