"Ý của cô là nói, cuối cùng cô ấy sẽ yêu tôi sao?"
"Nhất định rồi!"
Sophie cười một tiếng: "Anh chính là giống như trước đây, loại người tự tin như anh, luôn làm cho người ta cảm thấy rất không thoải mái, có biết vì sao nhiều người xem anh như cái đinh trong mắt không ? Cũng bởi vì chuyện mà tất cả mọi người cho là không thể thực hiện thì anh lại kiên trì làm tới cùng."
"Mỗi lần đều là tôi thắng không phải sao!"
"Cho nên mới làm cho người ta chán ghét." Sophie cười khổ.
"Nhưng. . . . . ." Giọng Ngô Duẫn Kỳ giọng của có chút thấp: "Nếu như cô không thể làm cho người trong lòng cô yêu cô, biện pháp tốt nhất chính là từ bỏ, đi tìm này phần hạnh phúc thuộc về mình, một người không chiếm được người ấy thì làm lãng phí quá nhiều thời gian không đáng giá."
Nghe được lời nói của Ngô Duẫn Kỳ, Sophie nhất thời nhíu mày.
"Sophie, tôi hi vọng cô có thể hạnh phúc, biết không? Nhưng cô đi con đường này, chỉ biết thương tổn đến cô."
Sophie từ trên ghế salon ngồi dậy: "Anh biết tôi muốn cái gì, anh đã hi vọng tôi hạnh phúc, vậy thì nên dựa theo hi vọng của tôi mà làm. Như vậy không phải tốt hơn sao?"
"Sophie, tôi không làm được chuyện miễn cưỡng mình đi làm, tuyệt đối cũng không sẽ cho đối phương bất cứ hy vọng nào. Cô rất rõ ràng điểm này!"
Sophie cắn chặt răng: "Anh tuyệt tình đến như vậy sao?"
"Cho đối phương hi vọng, chỉ làm tổn thương đối phương mà thôi."
"Ngô Duẫn Kỳ!" Sophie cơ hồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554303/quyen-3-chuong-239.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.