"Hả?" Sophie xoay người nhìn anh: "Còn có chuyện gì sao?"
Ngô Duẫn Kỳ nhìn cô, sau đó khẽ mỉm cười: "Chúng ta lớn lên từ nhỏ cùng nhau, là bạn bè tốt nhất đúng không."
Sophie gật đầu một cái: "Đương nhiên rồi, lời này còn phải nói sao."
"Người giống như chúng ta có thể có cuộc sống bình thường một lần nữa quả thật là một việc rất không dễ dàng, tôi hi vọng cô có thể hạnh phúc." Ngô Duẫn Kỳ thản nhiên nói.
Sophie có chút nghi hoặc nhìn anh, không biết tại sao anh lại nói những lời này vào lúc này và cũng không hiểu trong lời nói của anh rốt cuộc có ý gì.
Cô chỉ xoay người: "Tôi cũng vậy hi vọng anh có thể hạnh phúc." Ngay sau đó rời khỏi biệt thự Ngô Duẫn Kỳ.
Sau khi Sophie rời đi, Ngô Duẫn Kỳ cầm di động lên: "A Hoa, cậu qua đây, không cho bất luận kẻ nào thấy."
Sau đó Ngô Duẫn Kỳ để di động xuống, đứng dậy đi lên lầu.
Nam Cung Thiến ngồi một mình trong phòng, tay chân bị trói, Sophie không giết cô, vào lúc cô ta chỉa súng về phía cô, trong ánh mắt Sophie thoáng qua chút không đành lòng, Sophie và Ngô Duẫn Kỳ giống nhau, thật ra thì họ luôn mong đợi cuộc sống bình thường, đi tới một bước kia, cũng không phải là mong muốn của bọn họ mà do cuộc sống bất đắc dĩ.
Muốn tiếp tục sống, sẽ phải tổn thương đến người khác, đây là lựa chọn bất đắc dĩ.
Trong ánh mắt rối rắm của Sophie, dường như Nam Cung Thiến đã hiểu rất nhiều, cô cũng không giận Sophie, đây chỉ là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554301/quyen-3-chuong-237.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.