Bọn họ nói là quốc ngữ, là người Trung Quốc, Ngô lão đại?
Nam Cung Thiến cố gắng tìm kiếm tin tức có giá trị từ trong lời nói củahắn, lúc cô đang suy tính, lại có một người đi vào từ bên ngoài: "Lãođại muốn thấy cô, mang cô ta ra ngoài."
Người đàn ông cúi ngườitrước mặt mình, một phát bắt được dây thừng trên người Nam Cung Thiến,Nam Cung Thiến cảm thấy thân thể nhẹ nhàng, hắn ta đã mang cô đi rangoài.
Sau khi đi ra, Nam Cung Thiến mới phát hiện, nơi này hìnhnhư là một nhà xưởng bỏ hoang, gió lạnh thổi vào từ bốn phía của váchtường rách nát, mà chỗ ở của cô là một căn phòng nhỏ chứa những miếngsắt chắc nơi này là chỗ mà ngày trước người ta làm việc.
Nam Cung Thiến thích ứng với ánh sáng bên ngoài, từ từ mở mắt, cô nhìn quanh bốn phía, giờ chắc là buổi trưa, như vậy cô đã bị bọn họ bắt tới nơi nàymột ngày rồi. Ngô Duẫn Kỳ nhất định biết chuyện mình đã mất tích.
"A ——" Nam Cung Thiến kêu một tiếng, không biết từ lúc nào có một cái chân đạp trên đầu mình, tàn nhẫn đem cô dẫm trên đất, gương mặt dán lên mặtđất lạnh lẽo, bụi bặm đất cát tung bay lên vì cô.
Một người đàn ông mặc bộ đồ thời thượng đi tới chỗ cô, ngồi xổm trước người cô: "Cô, chính là Nam Cung Thiến?"
"Các người là ai? Tôi không biết các người." Nam Cung Thiến nghiến răng.
"Cô đương nhiên là không biết chúng tôi, nhưng tôi cá là khi tôi nói tên người này cô chắc biết. Ngô Hạo Thiên!"
Lúc hắn nói ra cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554264/quyen-3-chuong-200.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.